vì sao lại là
chơi trò chơi chữ
Tinh thần trẻ trong một tiệm sách cũ
Ở chuyện con chữ, bạn không cần lý do chính đáng để có thể đến.
Chúng mình không kỳ vọng bạn đọc thật nhiều hay biết thật sâu. Chỉ mong bạn ghé lại, dừng chân, và chơi với chữ nghĩa một cách thật thảnh thơi.
Bạn có thể đến vì một trích dẫn ấn tượng, một bìa sách bạc màu, hay chỉ vì mùi giấy cũ khơi gợi lại những cảm xúc đã trượt dần ra khỏi tầm tay. Chúng mình luôn ở đây, ở chuyện con chữ, để chờ bạn ghé chơi...
Một lời mời không cần lý do.
Sách cũ, nhưng cảm xúc thì mới mỗi lần mở trang.
Chúng mình tin rằng chữ nghĩa không bao giờ lỗi thời, nó chỉ chờ được đánh thức bằng một ánh nhìn mới.
Tại chuyện con chữ, bạn có thể bắt gặp chính mình trong một đoạn văn ai đó từng bỏ quên, hoặc mở một quyển sách từng thuộc về một tâm hồn xa lạ, để rồi thấy thân thuộc lạ lùng.
Chữ nghĩa dành cho người còn cảm.
“Chơi trò chơi chữ” nghĩa là bạn đọc theo cách của mình,
Không ràng buộc, không có đúng, cũng chẳng có sai. Có người đọc để hiểu. Có người đọc để nhớ. Có người đọc chỉ để quên một điều gì đó đang khiến lòng trĩu nặng. Và dĩ nhiên, cũng có người đọc vì phấn khởi, vì vui tươi, đọc để ươm mầm hạnh phúc.
Mọi lý do đều hợp lý. Vì đọc, suy cho cùng, là một hình thức bước chậm lại giữa thế gian vội vã để tỏ rõ từng khoảnh khắc của cuộc đời.
Sách cũ là lửa ấm, không phải tro tàn.
Không phải ai cũng rung động trước một câu văn. Nhưng nếu bạn từng thấy tim mình se lại chỉ vì một con chữ, thì bạn hiểu điều chúng mình trân quý.
Chữ ở chuyện con chữ không to tiếng, nhưng lặng lẽ. Không hô hào, nhưng chạm sâu.
Chúng mình không bán sách; chúng mình tiếp lửa. Mỗi quyển sách cũ là một ngọn lửa nhỏ, từng sưởi ấm một ai đó, và giờ được trao lại cho bạn. Khi bạn đọc, lửa sáng lại. Và biết đâu, ánh sáng ấy lại dẫn bạn đến một vùng đất mà bạn chưa biết đến bao giờ.